Phỏng vấn đôi điều chưa biết về ca sĩ Hồng Nhung – giọt mưa xa xứ

Phỏng vấn đôi điều chưa biết về ca sĩ Hồng Nhung - giọt mưa xa xứ

Hà Nội gió mùa Đông bắc. Mưa phùn rả rích suốt từ sáng đến tối. Hồng Nhung đứng co ro dưới mái hiên trước bậc thềm khách sạn.

Quần jean bạc màu, áo len dài lụng thụng. Cô đang thích thú ngửa cổ, giơ tay đón những hạt mưa bụi li ti bay đầy trời… Nhỏ bé, mảnh mai và bật rất nhanh. Đó là ấn tượng khi ta tiếp xúc với Hồng Nhung khi chúng tôi có cuộc hẹn phỏng vấn Hồng Nhung – giọt mưa xa xứ.

– Thích quá! Lâu lắm mới gặp mưa phùn…

Sống trong Sài Gòn, mỗi khi nghĩ đến HN, Nhung thường nhớ nhất điều gì?

– Em nhớ những người bạn HN. Nhiều khi đang đêm không chịu nổi phải bò dậy tìm điện thoại gọi ra Bắc. Nhớ những gói xôi xéo bọc trong lá sen. Chỉ HN mình mới có loại nếp thơm và dẻo như thế. Nhớ số nhà 11 Điện Biên Phủ của em, ngôi nhà này đã đổi chủ, ở đó em đã sống từ lúc sinh ra cho đến năm 16 tuổi. Em nhớ từng viên gạch vỡ, từng bậc cầu thang, cả những hôm trở gió, lá sấu bay rào rào ngoài cửa sổ…

Phỏng vấn đôi điều chưa biết về ca sĩ Hồng Nhung - giọt mưa xa xứ - Ảnh 1

Trên sân khấu, Hồng Nhung luôn luôn mặc áo trắng

– Vì màu trắng làm cho em… to ra một chút (cười). Và màu trắng gợi một cái gì đó thanh khiết, thánh thiện, như nhắc người ta vươn tới sự tuyệt đối.

Thế còn ngoài đời?

– Ngoài đời thì chẳng bao giờ có sự tuyệt đối. Ngoài đời, em… có gì mặc nấy.

Người ta nói rằng, các ca sĩ – nhất là nữ ca sĩ – thường bị bài hát vận vào mình. Hát về hạnh phúc sẽ được hạnh phúc. Hát về chia ly thì sẽ cô đơn…

– Ừ! Sợ lắm anh ạ! Nhiều lúc cứ như là tử vi, như ai xòe bàn tay mình ra mà đọc vanh vách vậy. Ngày xưa em hát “Lời của gió”, yêu, tin và đầy ắp niềm vui sống như thế…

Sau đó đến giai đoạn của Bống bồng ơi. Một Trịnh Công Sơn như trẻ lại và một Hồng Nhung thật đằm thám…

– Nhưng sau đó là “Bống không là bống. Quẫy đuôi đi mất rồi… Tìm tình giữa chợ tình đi mất rồi…”.

Gần đây nhất khán giả Hà Nội nghe Hồng Nhung hát Nỗi buồn (thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhạc Phú Quang) “Bóng ai như tôi đi qua cánh đồng, bóng ai như tôi đi qua cõi đời…”

– Đó là thân phận một con người nhỏ bé, mong manh và thật cô đon. Chung quanh anh ta có nhiều hoa cỏ, bạn bè nhưng chẳng ai tri kỷ với anh ta, vì thế mà không thể nào nguôi được.

Khi hát bài này, Hồng Nhung thường ngồi trên một chiếc ghế, gục đầu giữa sân khấu. Để làm gì vậy?

– Cũng chẳng có gì ghê gớm. Thường thì người ta ngồi khi cảm thấy mình không vững chắc.

Phỏng vấn đôi điều chưa biết về ca sĩ Hồng Nhung - giọt mưa xa xứ - Ảnh 2

Hồng Nhung có phải là người mạnh mẽ không?

– Nhiều người nói em tuổi Tuất, cung Cường, cứng đầu cứng cổ và lì phải biết. Nhưng em nghĩ không phải vậy. Ngày nào em cũng vội vàng làm bao nhiêu việc: học tiếng Anh, tiếng Pháp, tập ban nhạc, thu thanh, chạy sô ở các nhà hát… bận kinh khủng. Nhiều lúc cứ nhắm mắt lại tự hỏi: Để thấy hạnh phúc, ta cần có những gì? Một bài hát để lẩm nhẩm trên môi. Một người để mình yêu. Và gia đình của mình. Như thế có tham lam quá không anh?

Hồng Nhung đã phải thất vọng bao giờ chưa?

–    Cũng nhiều lần rồi. Chủ yếu khi người khác không hiểu mình hoặc niềm tin của mình vào ai đó bị đổ vỡ.

Thế Hồng Nhung đã từng làm ai phải… thất vọng?

– (Nhún vai) Chắc là có. Chỉ có điều lúc nào em cũng sống thật với mình. Chẳng ai nên trách ai làm gì. Anh có biết bài “ở trọ” của “ông Sơn” không? “Sương kia ở đậu miền xa, con gió ở trọ bao la đất trời… Trăm năm ở trọ ngàn năm, đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn…”. Suy cho cùng, chúng ta đều là những “khách trọ” đến rồi đi. Miễn sống sao cho có ích và được làm điều mình thích. Em nghĩ vậy!

Hồng Nhung vào Sài Gòn đã mấy năm. 4 năm – đủ để cho tên cô trở thành một “ngôi sao có giá” trong làng nhạc nhẹ phía Nam, nhưng chưa đủ làm quên đi những kỷ niệm và thói quen với Hà Nội. Tan buổi diễn, cánh nghệ sĩ thức khuya hay kéo nhau ra phố Cấm Chỉ ăn phở, ăn cháo, uống rượu. Hồng Nhung có thói quen của mình. Cô thường túc tắc cùng mấy người bạn cuốc bộ lên Lý Quốc Sư ăn bánh gối. Hai nghìn một chiếc. Nóng bỏng, cay xè, xuýt xoa. Ngoài trời mưa phùn lất phất. Những chiếc bánh đơn sơ đó cũng là một phần nỗi nhớ của Hồng Nhung khi ở Sài Gòn.

Nguồn tổng hợp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *