Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty

Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty

Ngày nay, trong điều kiện toàn cầu hoá, trước hết là toàn cầu hoá kinh tế và công nghệ, tình báo kinh tế càng được nhiều quốc gia đặc biệt coi trọng. 

Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty có thể dã man đến mức nào? Để chiếm được thị phần, các công ty không hề ngần ngại chơi trò tiểu nhân: ăn cắp, nói xấu, hối lộ, thậm chí… giết người!

Trong kinh doanh, mọi thủ đoạn đều chơi được?

Không! Dĩ nhiên luật pháp phải trả lời như vậy. Được! Đó là câu trả lời của các ông giám đốc vốn lúc nào cũng muốn quét sạch đối thủ của mình. Đánh cắp số liệu, nói xấu, làm hàng giả… Năm 1996, FBI thụ lý 500 vụ án tình báo công nghiệp, thiệt hại ước tính khoảng 200 – 300 tỉ đôla. Theo Cộng đồng châu Âu -EU – mỗi năm hàng giả làm thiệt hại từ 200-300 tỉ euro, và mất đi 100.000 việc làm. Tại Pháp, trong khoảng 1995-1999, các vụ án về hàng giả đã tăng 200%.

Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty - Ảnh 1

Luật sư Cyril Rojinsky , chuyên về sở hữu tác quyền công nghiệp cho biết: Trong thực tế, các xí nghiệp thích chơi nhau trong bóng tối hơn là ra trước Tòa án. Điều này cũng được ông Nicolas Waldmann, thuộc chi nhánh Pháp của công ty tình báo công nghiệp Mỹ Kroll thừa nhận. Như vậy, khó đánh giá sự thật của vấn đề. Nhưng thực tế là hết sức dã man. Nhiều khách hàng khi tìm đến chúng tôi đều quả quyết là đang bị đối phương quậy cho điêu đứng. Thực sự chỉ đúng từ 5 – 10%.

8 độc chiêu không có danh sách trong cẩm nang kinh doanh

Nói xấu đối phương

Từ cuối năm 1997 đến đầu 1998, những người sử dụng mạng Internet truy cập vào website của đài Europe 2 có thể nhìn thấy trang “anti-NRJ”. Trong đó nói rằng “đài NRJ phát âm nhạc nghe chán như c…” hay ”những đài phát thanh thối tha như NRJ chỉ phát đi lọai âm nhạc gây hận thù; không kích thích được não bộ”. Thế là xảy ra kiện thưa rồi Tòa xử. Tòa phán rằng: Europe 2 không thể không biết đến nội dung mạ ly đối phương theo cách thức hèn hạ như trên, và xem đó là hành động phạm pháp. Ngày 19.9.2001, Europe 2 phải bồi hoàn thiệt hại 76.220 euro cho đài NRJ.

Quậy cho đối thủ… loạn!

Không có cáo trạng, không bằng chứng, không có thủ phạm, nhưng rối loạn nội bộ…và bị đánh gục thực sự: hãng nước ngọt Perrier! Tháng 1.1990, một phòng thí nghiệm tại thành phố Charlotte của Hoa Kỳ phát hiện ra chất benzène trong 15 chai nước ngọt nhãn hiệu Perrier. Công ty phải thú nhận do công nhân sai sót: màng lọc được thay quá trễ. Được báo động vào ngày 5.2, Cơ quan Kiểm soát thuốc va thực phẩm (FDA) vốn nổi tiếng là thần công lý đã xem chuyện đó vô hại và không có biện pháp chế tài nào với Perrier. Một chuyện khó nuốt trôi?

Ngày 10.2 tạp chí New York Times kể lại sự việc. Để ngăn chận khủng hoảng, Perrier quyết định thu hồi tất cả số lượng chai đã phát hành khắp thế giới! Tổng trị giá 1,5 tỉ F! Kỳ lạ thay, trước đó vài tháng “thế giới nước ngọt” đã “tan hoang” vì những trận đánh kinh hồn giữa các siêu đại gia: kiện thưa (Pepsi tố giác những hợp đồng liên kết mình với Perrier nhằm phân phối hàng tại Pháp), tấn công tại Thị trường chứng khoán… Lại nữa, trước khi phòng thí nghiệm tại Charlotte công bố kết quả phân tích 15 chai nước ngọt Perrier, họ đã được trang bị một công cụ mới có độ chính xác cao hơn nhiều.

Chiếc máy cũ không có khả năng phát hiện ra benzène.Thế mà theo ông Philippe Baumard, thuộc nhóm Tình báo công nghiệp của Tổng cục kế hoạch: “khi tổng hợp nhiều nguồn tin đã cho thấy: chiếc máy mới đó đã được một công ty nước giải khát… tặng cho phòng thí nghiệm!”. Và công ty Perrier biên mất trên giang hồ. Năm 1991 nhãn hiệu của nó đã sáp nhập vào Nestlé.

Tráo trở quyền lao động

Tại Mébriel, các nhà điều hành bar, nhà hàng và khách sạn với những tên “bồi nhà gỗ”. Đó là các thanh thiếu niên được trả lương rất thấp để phục vụ, nhằm tranh giành khách với đối thủ bằng giá rất bèo. Khi vào làm việc họ phải tuyên thệ… không được tố giác với chính quyền! Nhưng các ông chủ vẫn phải xuất trình bản trả lương và hợp đồng lao động dỏm với các cơ quan nhà nước. Tình báo công nghiệp đã phát hiện ra điều đó và lôi chuyện này ra trước công lý. Kết quả: phạt nặng và đóng cửa các nhà hàng này!Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty - Ảnh 2

Nhái nhãn hiệu

Giống như chuyện thường xảy ra giữa các đại lý lớn và nhà sản xuất, Casino đã được quyền sản xuất và bán lưỡi lam nhãn hiệu Gilette. Cuối năm 1995, Gilette nổi khùng lên: có một nhãn hiệu khác… rất giống mình đang bán trên thị trường. Khi một nhãn hiệu được ủy thác, nó sẽ gặp nguy hiểm: khách hàng khó phân biệt giữa hai nhãn hiệu gần giống nhau, nhưng giá cả lại chênh lệch nhau. Thế là Gilette kiện Casino ra toà và thắng cuộc với phán quyết: “Casino làm nhãn hiệu rất giống với Gilette: màu sắc làm người ta rất khó phân biệt”. Năm 2001 Gilette lại thắng Monoprix một chiêu tương tự. Tại sao? Bởi vì nhãn hiệu Country của công ty này lại có màu sắc y chang như Gilette! Trong nghệ thuật làm hàng nhái, người ta không từ một chiêu thức nào cả.

Đánh cắp bí kíp

Năm 1999, Internet Telecom, công ty dịch vụ dành cho các xí nghiệp trên mạng phát hiện một đối thủ là e-Brands có các văn kiện và dịch vụ giống hệt như mình. Để chắc ăn, họ đã thuê một công ty trung gian phát hiện những điểm trùng hợp trong cách trình bày, hình ảnh, và cả những… lỗi chính tả! Sau đó Internet Telecom mới tố cáo tội cạnh tranh bất chính và làm hàng giả mạo. Khi đó e-Brands là sở hữu của Cegetel đã chối phăng. Ngày nay hai công ty đang chờ Tòa án phân xử. Ông Nicolas Mizzi, giám đốc hành chánh và tài chánh Internet Telecom cho biết: “"Từ khi sáp nhập vào France Telecom, chúng tôi chỉ tập trung vào phát triển hơn là đeo theo kiện cáo”.

Thả điệp viên

Tháng 3.2001, một cán bộ cao cấp của Procter & Gamble chuyển giao một hồ sơ mật cho tổng giám đốc John Pepper. Cùng với hai đồng nghiệp ông ta tiến hành một điệp vụ vào công ty đối thủ Unilever. Kết quả thu lượm được lớn chưa từng có: các dự án sản xuất mới, danh mục giá cả, thông tin mật về các dầu gội đầu đối thủ… Để đạt mục tiêu họ không từ một thủ đoạn nào cả: moi thùng rác của Univeler, giả dạng nhà báo chui vào cả phân xương sản xuất dầu gội đầu. Thế nhưng, ông tổng giám đốc John Pepper lại … miệt thị công lao của họ. Nổi điên, họ liên lạc với tổng giám đốc Unilever để thú nhận tội lỗi và xin gặp mặt.

Kết qua sau cùng: John  Pepper phải đi đến một hiệp ước chưa từng có trong lịch sử kinh doanh của nước Mỹ. Để xin tạ tội, Procter & Gamble sẽ không tung ra sản phẩm mới trước năm 2003; phải trả lương cho một chuyên gia độc lập nhằm kiểm soát: không một bí mật đánh cắp nào được phép mang ra sử dụng; và phải đền bù cho Unilever 10 triệu USD! Cho đến giờ phút này hiệp ước còn chưa ký kết xong. Còn ba nhân viên kia đã bị… đuổi việc!

Hối lộ cán bộ

Ngày 4.9.1997, Pat Yen Yang, 70 tuổi, đáp máy bay từ Cleverland đi New York để tham dự đại hội US Open. Cảnh sát FBI đã chặn ông lại và đưa cho xem một cuộn băng video kinh khủng: camera giám sát tại phi trường thấy rõ ông mở một cái bao thơ tựa đề: Mật – Của Avery Dennison Corp. Ông Yang là tổng giám đốc Four Pillars, một công ty ở Đài Loan chuyên sản xuất keo dán. Avery Dennison là một công ty Mỹ đối thủ, chuyên về keo dán tem và băng keo. Thế mà từ năm 1989 Yang đã mua bí mật chế tạo keo từ Ten Hong Lee, một nhân viên của công ty này.

Nhưng vào tháng 1.1997, anh ta đã bị quay phim khi đang ăn cắp hồ sơ mật. Bị FBI dồn đến chân tường, ông tổng giám đốc đồng ý khai thật. Tại phi trường, ông Yang đã nhận lô hàng cuối cùng… ngay trước ống kính theo dõi. Ra trước toà, ông Yang bị 6 tháng quản thúc tại gia và nộp phạt cá nhân 250.000 USD. Riêng công ty Four Pillar phải đền bù cho Avery Dennison… 60 triệu đôla!

Những độc chiêu gian lận trong tình báo kinh tế giữa các công ty - Ảnh 3

Ám sát bí thư

Alain Damian, thuộc phân khoa Tình báo và an ninh kinh tế của Trường đại học Marne la Vallée kể lại một điệp vụ kinh tế khó tin như sau. Delta USA (tên giả định) là một công ty kỹ thuật cao của Mỹ, muốn bằng mọi giá đánh cắp những bí mật của một công ty Pháp đối thủ tên là Alpha France. Mục tiêu là giành quyền lãnh đạo trên thị trường Á châu. Họ đã vạch ra một kế hoạch quỷ quái: thay thế cô thư ký Michelle của ông Giám đốc phát triển bằng một nữ điệp viên khác để tiếp cận cái tủ sắt chứa hồ sơ mật. Tháng 7, cô Michelle đi nghỉ hè với một bạn gái ở vùng Địa Trung Hải. Khi xe của họ đang chạy trên đường một cách êm ả thì bị rơi tòm xuống biển.

Một chiếc xe khác đã tông vào họ. Cô ta thoát chết một cách thần kỳ, nhưng bị thương nặng. Cô Michelle phải tạm nghỉ việc trong vòng hai năm. Thế là ông giám đốc phải tìm người khác thay thế. Cuối cùng, ông qua nhiều trung gian, ông làm quen với Bernard, một nhân viên ngầm của Delta USA. Ông này đã giới thiệu một bạn gái mình, vốn là thư ký đang thất nghiệp. Sau 6 tháng làm việc, cô ta đã mở được cánh tủ sắt! Ba năm sau, công ty Alpha France nhận thấy doanh số của mình tại châu Á bị sụt giảm đến 90%! Vụ này không hề có kiện cáo. Theo Alain Damian, điều đó chứng minh sự thờ ơ của các công ty Pháp đối với tình báo công nghiệp.

Người tiêu dùng cần sự cạnh tranh lành mạnh

Luật pháp đã dự kiến chế tài 4 trường hợp cạnh tranh ma giáo: nói xấu (làm cho đối phương mất uy tín), mập mờ đánh lận con đen (lừa khách hàng lơ đễnh với các nhãn hiệu gần giống nhau), gây rối (ăn cắp hồ sơ, giành mối đặt hàng) và chơi trò chùm gởi (lạm dụng uy tín hay nỗ lực của kẻ khác để thu lợi). Chính phủ “canh me” tình trạng cạnh tranh quá đáng.

Chẳng hạn, năm 1999 Hội đồng cạnh tranh đã cấm hoạt động tang lễ của công ty Reims vì họ hạ giá đến mức không còn ai cạnh tranh được nữa. Cộng đồng châu Âu đã phạt đến mức kỷ lục các phòng thí nghiệm được số tiền 855 triệu euro (5,6 tỉ F) vì tội thông đồng với nhau để nâng giá các loại vitamin. Năm 1998 họ đã đồng loạt tăng giá bán trên toàn cõi châu Âu 120 triệu euro. Ba năm trước đó, họ cũng đồng loạt tăng giá 250 triệu euro. Tất cả đều đổ xuống đầu người tiêu dùng.

Có thể nói, vì mục đích vượt qua các đối thủ cạnh tranh và thu lợi nhuận lớn mà rất nhiều công ty không ngại sử dụng bất cứ sách lược gì kể cả gián điệp thông tin. Chính vì thế, ngày nay, vấn đề bảo mật thông tin đối với các công ty cần được đặt lên hàng đầu. Nếu không, rất có thể một ngày nào đó, những bí quyết kinh doanh, thông tin nhạy cảm của công ty bạn sẽ lại chính là thứ vũ khí lợi hại bị đối thủ cạnh tranh sử dụng để chống lại bạn.

Nguồn tổng hợp


 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *