Hãy tập tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm trong tầm tay

Hãy tập tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm trong tầm tay

Trong giai đoạn tình yêu đang khủng hoảng trầm trọng, chúng ta nhận thấy rằng có những người vợ, người mẹ giữ được sự bình thản trước tấm bi kịch gia đình. “Nếu tôi 30 tuổi, có thể tôi đã phản kháng, nhưng nay tôi đã 40 và tôi sợ phải sống một mình!”. Họ đã tự chọn lấy con đường khả dĩ cho đoạn cuối cuộc đời.

Có thể suy nghĩ này sẽ gáy một cú sốc cho những cô gái 20 thơ mộng, nhưng đấy lại là thực tế cuộc sống. Hãy tập tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm trong tầm tay vì thực tế cuộc sống lại không đơn giản. Đam mê là một điều vô cùng đẹp, thực tế đam mê thường gây những rung động mãnh liệt của tình yêu say đắm, đôi bạn trẻ sẽ bắt đầu nếm phải vị chát của cuộc sống chung đầy những phức tạp. Thường thì, trong “những cơn sóng ngầm” đó, phần đông các bà vợ đều cảm thấy mình là người phải chịu đựng đau khổ và thiệt thòi nhiều hơn các ông chồng

Bởi vì với bản chất lãng mạn, các bà thường có khuynh hướng sống quá lâu với đam mê ban đầu, trong khi với các ông, “đam mê” chỉ tồn tại trong khoảng thời gian đầu tìm kiếm và khám phá. Thế nên ngày nay, một số phụ nữ dám khẳng định: “Tôi sẽ sống khác đi nếu tôi yêu ít đi một chút!”. Đấy phải chăng là lời lẽ của các bà vợ xấu xí và hung dữ ? Không hẳn thế! Họ vẫn là những phụ nữ tươi mát, mơn mởn và dễ thương như bất kỳ người vợ hạnh phúc nào. Cần nên học cho mình tính khách quan hơn, vài phụ nữ trong số đó cũng tỏ vẻ ai oán. “Ông chồng tôi đã làm tôi khổ suốt một đời, bây giờ tôi thật sự ghét ông ấy”. Hãy thốt ra những lời an ủi kiểu khác: “Cuộc sống riêng tư quá nhàm chán, đơn điệu này đang làm tôi nghẹt thở". Nhưng phần đông các bà thường sống một cách hạnh phúc, cho dù hoa trái tình yêu không được ngọt ngào như họ mơ tưỏng ban đầu. “ Tôi không hề bị ảo ảnh tình yêu mê hoặc. Tôi biết rõ khuyết điểm của anh ấy. Nhưng tôi vẫn sống thăng bằng, vì tôi không còn lý tưởng hóa tình yêu nữa.”

 

Hãy tập tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm trong tầm tay - Ảnh 2

Và nếu như tất cả phụ nữ đó, từ những người yêu chồng chút chút đến những người hoàn toàn không yêu thương gì cả vẫn chưa bị hai chữ “chia tay” làm cho hoảng loạn, đó là trên hết, cái tình yêu đang rạn nứt đó, tự nó vẫn giải quyết được vài vấn đề nền tảng của cuộc sống chung. Thử hỏi các bà tìm gì trong cuộc sống hôn nhân nếu không phải là các đức ông chồng âu yếm, dễ chịu như một người anh trai, thân mật như một người bạn gái và chung thủy như một người ông tốt bụng đáng kính? Hạnh phúc chẳng ở đáu xa nếu như những người phụ nữ chấp nhận từ bỏ những ảo tưởng về tình yêu và tạo cho mình một sự thành công về nghề nghiệp. Trên phương diện này sẽ giúp cho họ chịu đựng được cái tình yêu vợ chồng nhỏ bé nhưng thực tế và cần phải có. Một số phụ nữ can đảm đã sống như thế nào?

Daneil, 26 tuổi: “Tôi vẫn đang cố gắng tìm kiếm một sự hòa hợp…” Tôi sống với Herve đã được 3 nãm. Cuộc sống vợ chồng nào hình như cũng có hai mặt. “Mặt ngửa” của chúng tôi, phải nói là tuyệt vời, đó là những thú vui trùng hợp, những sở thích giống nhau. Chúng tôi có thể nói lảm nhảm với nhau đủ thứ chuyện mà vẫn không thấy chán. Không ai tìm cách lấn lướt ai. Tôi đã thấy cuộc sống của cha mẹ quá xung khắc nên khống muốn tấn bi kịch xảy ra lần thứ hai. Hơn nữa, chúng tôi cảm thấy gần nhau thật sự. Ba năm rồi mà tôi vẫn thích được anh vuốt ve. Nói chung là với Herve tôi hoàn toàn thỏa mãn. Nhưng buồn thay, cuộc sống có một “mật sấp" đáng ghét của nó. Đúng là tôi có yêu Herve, nhưng chưa yêu đến độ mê hoặc. Khi anh ở bên cạnh, tôi cảm thấy hạnh phúc, nhưng khi anh đi khỏi, tôi không nghỉ đến anh nữa. Tôi không cảm thấy nhớ nhung. Tôi biết anh quá rõ, biết từng ưu, khuyết điểm của anh. Ở đây hình như vẫn còn thiếu cái gì đó. Tôi không biết giải thích ra sao. Nhưng theo tôi chẳng lẽ tình yêu lại hời hợt và bình lặng như vậy? Không có sóng gió, không phiêu lưu, vắng bóng cả lễ lạc, hội hè. Cuộc sống vợ chồng tôi đóng khung trong cái nhà tù hạnh phúc. Đến lúc này tôi mới nhận ra người mình cần: một người đàn ông năng nổ, hoạt động, một người luôn bắt tôi suy nghĩ và phải: “làm bộ làm tịch” một tí.

Càng ngày tôi càng muốn sinh một đứa con để cuộc sống bình lặng này thay đổi đôi chút. Nhưng đây lại là một quyết định khó khăn. Herve rất “mọi rợ". Anh ấy chẳng thích đi chơi đâu, hầu như không giao du với ai, nên tôi sợ, nếu có thêm một đứa con, anh ấy lại ru rú ở trong nhà thi thêm khổ. Rồi tôi cũng thường trách Herve sao quá yếu, lúc nào cũng dễ dàng, nhẹ dạ, thiếu ý chí. Tôi không bao giở muốn cầm quyền trong gia đinh, nhưng Herve lại đẩy cho tôi cái nghĩa vụ đó. Tôi hoàn toàn không tơ tưởng đến những mối quan hệ “ngoài gia đinh”. Tôi cần một cuộc sống yên bình bên cạnh những người đàn ông vững chãi. Vậy mà cuộc sống thường nhật của tôi không có gì là kỳ diệu cả. Lúc đầu khi tôi yêu nhiều thì mọi chuyên còn có thể châm chước. Nhưng mơ mông rồi chóng tàn. Sau cùng thì tôi tự nhủ: dù cho người chồng của mình như thế nào, mình cũng nên cố gắng hòa hợp. Tôi cũng đang áp dụng phương châm đó để thấy minh còn hạnh phúc thật sự.

Hãy tập tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm trong tầm tay - Ảnh 2

Annie 29 tuổi: “Tôi thuộc loại người sống chủ yếu ngoài xã hội. Tôi tự thành lập công ty cổ phần, không ngừng tìm cơ hôi để thăng tiến. Năng nổ, xông xáo đó mới là cuộc sống của tôi. Không khí ở nhà tôi rất nhẹ nhàng. Mỗi lần đi làm về nhà , tôi được đón tiếp như một người lính trận vừa trải qua một cuộc gay go. Không khí ân cần, ấm cúng đó làm thần kinh tôi thư giãn. Tôi và anh ấy rất ít có thời giờ bên nhau nên hầu như chẳng có gì xung đột. Mọi chuyên đều tốt đẹp. Sáu năm trước, tôi bị George mê hoặc một cách bí ẩn. Anh rất lôi cuốn mọi người, nên lúc nào tôi cũng sợ mất anh. Đám cưới của chúng tôi không có gì lãng mạn cả. Điều đáng nói là George đã mang lại an vui cho tôi. Tôi thích sống chung với anh. Cuộc sống của chúng tôi dựa trên tinh thần quý phục và tôn trọng lẫn nhau. Còn tình yêu? Thật sự mà nói, tôi không biết đó là cái gì. Đức tính tốt nhất của George là anh ấy chấp nhận bản tính con người tôi. Không bao giờ anh ấy đẩy tôi vào bếp, bắt tôi phải trở thành một bà nội trợ kiểu mẫu, hay mắng tôi là người vô dụng.

Anh cảm thấy hài lòng được sống chung với một người vợ là giám đốc xí nghiệp bận rộn và đầy trách nhiệm. Nhìn chung cuộc sống cùa chúng tôi rất thực tế và đầy đủ. Nhưng không phải chỉ có vậy. George đã từ từ đặt tôi vào cái thế được ngưỡng mộ và tôn kính. Lúc đầu tôi cảm thấy thỏa mãn về điều đó, nhưng bây giờ đôi lúc tôi lại thấy hơi phức tạp.Dần dà, cách nhìn vấn đề đó đã đẩy chúng tôi cách xa nhau. Mọi ham muốn và sức hấp dẫn lúc ban đầu đã chết dần chết mòn. Sinh hoạt vợ chồng của chúng tôi trở nên thảm hại. Có thể đó là cái giá phải trả cho sự yên ấm hòa thuận trong gia đình. Thật tiếc, nhưng đó lại là quy luật và phải biết tự xoay sở thôi. Tôi thuộc loại người thích tạo dựng chứ không thích phá đổ. Không thể có chuyện sống một mình giữa hai đam mê xung khắc. Tôi thích sống với George vì anh cho tôi được tự do trong cuộc sống riêng của tôi. Tôi cảm thấy là người hạnh phúc vì đã lựa chọn được một cuộc sống thích hợp.

rong mối quan hệ vợ chồng, nhiều bà vợ thường dùng chiêu nước mắt để thỏa hiệp với chồng. Nhiều người động chút là khóc lóc, bù lu bù loa thậm chí còn dùng cái chết để uy hiếp các ông chồng. Những lúc thế, các đức lang quân thật sự vô cùng mệt mỏi, sự nhượng bộ chỉ là tạm thời nhưng nếu thường xuyên tiếp diễn chắc chắn đàn ông họ sẽ tìm mọi cách lẩn tránh và đối phó. Chúng ta hãy nên học tính thỏa mãn và vui sống với mái ấm của mình và đừng đòi hỏi thêm gì từ người chồng đã khô khan của mình.

Nguồn tổng hợp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *